"Chồng là giáo phụ âm nhạc."
Đây không còn là vấn đề sĩ diện nữa, mà một khi đã đạt đến đẳng cấp đó, ngay cả giới tư bản cũng phải hạ cái đầu kiêu ngạo xuống để nịnh bợ, lấy lòng.
Nghĩ thông suốt điểm này, Trương Nghệ chợt cảm thấy... nếu thời gian có thể quay ngược và đặt cô vào vị trí của cô bạn thân, thì mười năm chịu đựng bạo hành gia đình kia cũng không phải là không thể chấp nhận. Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, Trương Nghệ biết thừa nếu có cơ hội đó thật, cô cũng... chạy mất dép từ đời nào rồi.
Bởi vì chẳng ai đoán trước được tương lai cả.




